CHUYẾN THAM QUAN ĐÀ LẠT
Ngày thứ nhất
Thành phố Đà Lạt nổi tiếng đầy mộng mơ và quyến rũ, là xứ sở của hoa Anh đào và những chuyện tình lãng mạn…nơi bác sĩ Alexandre Yersin(1863-1943), đã khám phá ra sự diệu kỳ và lý tưởng của nó, lại chính là người sáng lập ngành thú y VN. Vì vậy, Chi Cục Thú y Khánh Hòa chọn cao nguyên sương mù này để chị em CNVC của mình đến tham quan thưởng ngoạn nhân ngày Phụ nữ VN 20/10 năm nay.
15 khuôn mặt nữ thân quen gồm:
Uyên, Mính, Thu Hương, Thương, Cẩm Lệ
Huê, Ngoan, Oanh, Thúy, Thảo, Thông, Hồng
Nhận, Mai, Hương tỏa mười lăm vẻ
Cười một phát thôi, mát cả lòng
Ngoài ra còn có 6 nam đoàn viên CĐ(Hàn, Thắng, Ân, Hương, Đại, Hiệp)
7 giờ sáng 16/10/2009 trong tiết trời dịu mát đầu đông, chuyến xe hợp đồng với công ty TNHH Lữ hành dịch vụ thương mại HƯỚNG DƯƠNG Nha Trang chuyển bánh. Giám đốc trẻ tuổi Hồ Võ Phú Trường trực tiếp hướng dẫn du lịch cho đoàn, ngay từ đầu đã tạo ra không khí rôm rả.
Một số hình ảnh ghi lại trong chuyến tham quan:
 |
| Nguyễn Ân sẳn sàng ghi hình cho đoàn mọi lúc mọi nơi |
 |
| Nhí nhất đoàn nhưng cảnh giác cao nhất với H5N1. Suốt chuyến đi không rời khẩu trang |
 |
Với sự linh động của mình, Trưởng đoàn Phạm Thúc Hàn
cũng cảnh giác H5N1 không chỉ bàn tay mà cả hai mắt |
 |
Sợ gì Cúm! Thu Hương cứ hát karaoke cho
anh chị em trong đoàn thưởng thức
|
 |
Vương Thị Hồng, trưởng trạm thú y huyện Ninh Hòa đang lựa bài hát
phù hợp giọng Opera của mình. |
 |
| Dừng xe tại đỉnh đèo cao nhất 1650 m, xả xi trét |
 |
| Người đẹp đua nhau chụp hình tứ phía |
 |
| Các em nhờ anh Hương chụp mà không nhờ anh nào khác |
 |
| Thêm một em nữa cũng nhờ anh Hương chụp |
 |
| Chụp không xuể, Nhí Oanh chụp giùm cho anh Hương |
Nghe con đèo này chưa đặt tên nhưng con đường tạm gọi là 735. Con đèo dài nhất Việt Nam. Suốt hành trình, hai hướng dẫn viên du lịch Hồ Võ Phú Trường và Nguyễn Hảo Vũ đã dụ anh chị em hát hụt hơi không biết mệt. Xen kẻ là những chuyện kể về bi tình đôi uyên ương Lang Biang, Đồi thông hai mộ, những nét đậm tính lịch sử và văn hóa dân tộc... nơi đoàn sẽ đặt chân đến.
Dừng tại đây, đoàn thả sức ngắm cảnh, hít thật sâu không khí mát lạnh của núi đồi, lắng nghe tiếng thì thầm của suối xa xa...
Mé triền dốc không xa chỗ xe dừng, chung quanh hoang vắng, một cô gái ngồi với chiếc cặp kẹp giữa hai chân rơm rớm lệ. Cô gái quay mặt đi khi thấy tôi đến. Bên bờ một thung lũng, nguy hiểm quá, chỉ cần một cơn gió bất chợt có thể làm cô gái ngã xuống vực sâu.
Làm sao biết được cô gái đang nghĩ gì?
Sau khi thoải mái xả đủ thứ, đoàn bắt đầu lên xe xổ đèo. Dường như có gì cuốn hút miên man khi ta đặt mình lên huyện Lạc Dương, địa phần đầu tiên nối liền Khánh Hòa phố biển vói Lâm Đồng phố núi. Hai bên đèo là cả một rừng thông vi vút gió, những cây thông non còn yểu điệu, xinh xinh. Nhiếp ảnh gia Nguyễn Ân cho biết những cây thông bé xíu này có bứng nguyên cả bầu đất về Nha Trang trồng , chăm kỹ cũng không sống. Trừ khi mua đúng của người dân Đà Lạt đem bán.
Ai đó đã hỏi tôi: Dốc với đồi, nơi nào cao hơn? Nếu bạn đã đi Đà Lạt, bạn có thể trả lời ngay: Dốc cao hơn! Vì sao? Vì...một nhạc sĩ đã viết mà không ai cãi đó thôi:"Đứng trên triền dốc nhìn xuống đồi thông..."
Quả đến dây mới cảm nhận điều mà nhạc sĩ đã viết Nhìn xuống đồi thông ta như đang bay bổng và chạm vào ngạt ngào hương sắc thơ mộng lạ kỳ, không như đồi thông Từ Hiếu, Huế, nhìn ngang bao trùm huyền bí thiêng liêng.
Đến thành phố 12 giờ trưa. Ăn cơm tại nhà hàng Thiên Hương 3F Bùi Thị Xuân. Nghỉ tại khách sạn Hoàng Cung đường 3/2, phường 1.
Đúng 14 giờ, đoàn tập trung lên xe. Như kế hoạch ban đầu, hướng dẫn viên du lịch đưa đoàn đến Đồi Mộng Mơ.
1.Đồi Mộng Mơ
Hấp dẫn nhất ở Đồi Mộng Mơ với tôi vẫn là bí ẩn của chiếc bàn quay. Chỉ cần ý nghĩ không nói ra vẫn điều khiển chiếc bàn quay nặng 8,5 kg theo ý mình. Bạn có thể tháo mặt bàn ra khỏi trục xoay, để bất kỳ vị trí nào rồi đặt tay vào mặt bàn, nói trong đầu thôi(không cần phát ra tiếng), chỉ trong vài giây, mặt bàn sẽ quay theo hướng bạn nghĩ. Chiếc bàn quay hiểu được ý nghĩ con người hay con người có một năng lượng thần kỳ? Rất nhiều nhà khoa học cất công khảo nghiệm về chiếc bàn kỳ diệu bậc nhất trong cả nước ở Đồi Mộng Mơ nhưng vẫn chưa lý giải được.

Khi mặt bàn quay, ta bâng khuâng tự hỏi
lẽ nào gỗ, đá cũng xao động tâm hồn!?.
 |
Tại Đồi Mộng Mơ, có một đoàn thường xuyên múa, hát và biểu diễn nhạc cụ dân tộc miễn phí cho khách tham quan, nếu bạn có chút máu văn nghệ, văn gừng đừng ngại nhảy vào"sân khấu" khiêu vũ, hò, hét tùy thích
|
 |
Đại gia đình Vạn Ninh dưới tán cây tình yêu, đồi mộng mơ
 |
| Ngọc Mai và Viễn thông tại Đồi Mộng Mơ |
|
Đến Đồi Mộng Mơ cũng khó lòng bỏ qua những con vật đột biến kỳ quái như heo có vòi, mèo mắt ngọc, bò 6 chân, nghé hai đầu, rắn hai đầu...nghh trích một vài hình thôi nha:

Trâu 3 sừng

Gà lông mọc ngượcChó Phú Quốc 3 chân
2.Vườn hoa Đà Lạt
Bao lần nghe tiếng festival hoa Đà Lạt, nên đoàn không bỏ lỡ cơ hội đến ngắm hoa. Mưa cũng đi! Trái với tưởng tượng, hoa mùa này xơ xác quá. Khách thưa thớt. Chủ xe ngựa trong vườn hoa cũng ngủ gục:
Vắng khách nên ngựa ngủ đứng-chủ ngủ ngồi
Ngoan tranh thủ chụp một tấm kỷ niệm
Còn Hữu Hiệp nhào tới ôm ngựa, nhưng cậu bé giang hai tay cản:
"Ơ ơ, không được mượn cảnh chụp hình!"
(Chú ngựa này rất nịnh đầm, thấy khách đến là tỉnh ngủ ngay, tranh thủ gật đầu chào khách lia lịa,
như năn nỉ khách lên xe chụp với nó vài tấm. Không đành lòng, Hữu Hiệp đành leo lên xe ngựa để chủ nó chụp 10 tấm)
Làm duyên tại Vườn hoa Đà Lạt
 |
Hết so vẻ đẹp loài hoa
Mấy anh, mấy chị chuyển qua so dù |
 |
| So chán thì lại quay đi |
Hai đứa ở hai đầu xa thẳm
Phố núi lạnh cóng,
Nhiếp ảnh gia Nguyễn Ân thọc cả hai tay sâu vào túi quần,
còn người đẹp Viễn Thông không có túi để "thọc" nên phải mang găng tay.
Ngày thứ nhì
Chiều và đêm thứ nhất, Đà Lạt se lạnh và một chút đùa mưa. Vậy mà sáng thứ nhì buốt lạnh và mưa thậm tệ. Kế hoạch đi suối, đi thác, đi tùm lum thứ …đều thay đổi. Dinh III (dinh của cựu hoàng Bảo Đại) là điểm chọn đến tham quan thay thế. Ăn sáng, uống café cạnh khách sạn Hoàng Cung trước khi đi.
Trưởng đoàn ăn sáng trong phập phồng... điểm danh3.Dinh Bảo Đại
(xe dừng trước sân dinh Bảo Đại)
Mưa quá, chạy nhanh lên!
Có lẽ do trời không ngớt mưa nên du khách tập trung đến dinh III rất đông, tuy nhiên không ai đứng bên ngoài và rảo quanh vườn hoa ngắm nghía toàn cảnh dinh thự của một vị vua cuối cùng triều Nguyễn, điều đó thật tiếc cho một dịp tham quan hiếm hoi.
Trước khi bước vào cửa để tha hồ chiêm ngưỡng lầu son gác tía, mọi người đều phải trùm đôi giày(dép) của mình bằng những bao vải may sẵn đặt trong giỏ nhằm giữ nền nhà luôn sạch sẽ.
Có gì nhột nhột trong chân, anh Minh ơi?!
Thuyết minh cho biết con số 13 gắn liền với vận mệnh vua Bảo Đại: 13 tuổi lên ngôi vua, là vị vua thứ 13 của triều Nguyễn, trị vì được 13 năm, có 13 người con.
Có một thành viên do say sưa nghe thuyết minh, nhìn lại thấy thành viên trong đoàn mất tiêu hết. Tá hỏa liền chạy tìm từ phòng ngủ của vua, hoàng hậu, hoàng tử, công chúa đến phòng ăn, phòng khách, lầu vọng nguyệt, kể cả phòng…toilet mà vẫn không thấy dung nhan nào trong đoàn cả. Thì ra anh, chị em nhà mình tranh thủ vào phòng hóa trang mặc long bào!
Vua giả Thanh Hương tập làm phó nháy
Hoàng hậu có bộ mặt phúc hậu nhất
Hoàng hậu nghiêm khắc nhất
Công chúa thùy mị nhất
Hương Thảo thử vai Nam Phương Hoàng hậu?
4.Biệt thự Hằng Nga (
Lâu đài Mạng nhện)
Rời Dinh III Bảo Đại, đoàn tiếp tục đến Biệt thự Hằng Nga (Lâu đài mạng nhện) với kiểu kiến trúc lạ lẫm, hoang dã, bí hiểm, ma quái. Biệt thự này được con gái cố Tổng bí thư Trường Chinh thiết kế. Bà là kiến trúc sư tiến sĩ Đặng Việt Nga, và cũng là chủ nhân biệt thự kỳ dị này.

Trong biệt thự còn trưng bày nhiều kỷ vật và hình ảnh
cố Tổng bí thư Trường Chinh
Tiếp tân tại đây cho biết bà Việt Nga năm nay 70 tuổi nhưng trông chừng 50, khuôn mặt giống nữ nghệ sĩ Trà Giang. Hiện bà đang ở đây. Khi tôi hỏi có thể gặp bà được không, họ nói không biết, và chỉ vào một nơi …mà tôi cũng không biết!!!
Nơi này còn cho khách du lịch thích cảm giác phim kinh dị thuê trọ với giá tính bằng đô. Đoàn không dám đi lẻ vì sợ lạc, mỗi phòng đều có vẻ kỳ bí và sắc thái nghệ thuật độc đáo khác nhau. Những ngõ ngách, những cầu thang đầy tính ma thuật, phù thủy và liêu trai….
Chiếc cầu nối từ ngôi nhà này sang ngôi nhà khác
Bên ngoài lâu đài Trong sân nhìn lên

Từng góc nhà đều trang trí chuyện cổ tích
(mắt cọp sáng rực và cối chày của người khổng lồ...)
Một ngôi nhà trong khuôn viên của lâu đài
|
Ngày thứ nhì(ngày về)
5.Giáo xứ Domaine De Marie
Giáo xứ Domaine de Marie (còn gọi là nhà thờ hay tu viện Mai Anh), là tu viện nữ tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn trước đây, nằm trên ngọn đồi đầy hoa Mai Anh đào. Bước chân vào hành lang bên hông nhà thờ, vòng ra phía sau là mộ bà Suzanne Humbert, phu nhân của toàn quyền Đông Dương Jean Decoux. Một soeur dẫn đoàn tới trước mộ bà, phẳng với mặt nền, phía trên có tượng đức mẹ, và chung quanh là những bài về lịch sử tu viện, về sự đóng góp và tai nạn giao thông gây ra cái chết với bà Suzanne…Tôi định chớp vài tấm hình nhưng soeur không cho.
Soeur nói nơi đây vô cùng thiêng liêng, không chỉ VN mà rất nhiều du khách trên thế giới đến cầu nguyện, giáo xứ không hề phân biệt tôn giáo, chủng tộc, thành phần, bất kỳ ai muốn cầu nguyện cho mình hay cho người khác điều gì hãy viết lên giấy, sẽ được giáo xứ cầu nguyện y như điều mình muốn. Soeur cho biết điều kỳ diệu là tất cả nguyện cầu đều được như ý. Soeur dẫn mọi người vào trong phòng nhỏ có một chiếc bàn, ai cần ước nguyện, soeur đưa viết và một mảnh giấy nhỏ màu vàng. Viết xong để mảnh giấy lại trên bàn cho soeur.
Dù dai dẳng mưa, tôi vẫn ra ngoài ngắm nghía khung cảnh nhà thờ. Rộng, thoáng, uy nghi. Màu sắc hồng đậm làm cho nhà thờ có vẻ trầm tư và nghiêm nghị, quý phái và thanh cao, vừa cao xa, vừa gần gũi. Chúng tôi chỉ quan sát có thế, ước chi nhà thờ mở cửa để vào xem bên trong ra sao!
Trước giáo xứ
Phía trái trong khuôn viên nhà thờ có một quầy hàng bán áo quần, bánh kẹo. Chắc trúng gu, hơn nữa tránh mưa nên hầu hết đoàn trút thời gian vào đây.
Phó đoàn tranh thủ thử áo
Ôm luôn cả móc áo Còn nhẹ chán!
Nhắm size để mua áo cho con trai ở nhà
600.000đ/1 áo
mặc vào đẹp trai, mắc cũng mua
Em mua có một cái khăn choàng
Ấm cổ, ít tiền, lại thấy sang...
11 giờ 17/10, đoàn rời khách sạn Hoàng Cung, đến nhà hàng Thiên Hương ăn trưa. 14 giờ, xe bắt đầu chuyển bánh tạm biệt Đà Lạt. Do mưa hai ngày ròng rã, chuyến về, anh Trường lái xe không dám đi đường Đà Lạt-NhaTrang mà chọn đường Đà Lạt-Ninh Thuận, dù xa hơn 90 km. Con đường này phải qua đèo Sông Pha( còn có tên là đèo Ngoạn Mục). Đúng như tên gọi Ngoạn Mục của nó, đây là con đèo đẹp nhất-nhì Việt Nam, dài 18,5km, đỉnh cao nhất là 980m, có những gấp khúc rợn người. Trên đèo còn gặp hai ống nước bằng thép khổng lồ có đường kính mỗi ống khoảng 2m, dẫn nước từ Hồ Đa Nhim dài sâu dưới chân đèo. Cũng như không khí ở Đà Lạt, đi trên đèo Ngoạn Mục ta thấy mát lạnh dễ chịu vô cùng. Đường đèo ngoằn ngoèo nên càng thú vị hơn. Nhờ có đặt nhiều tấm gương tròn phản chiếu tại những vòng cua nên tài xế dễ dàng phát hiện xe ngược chiều để tránh. Trên điểm cao nhất của con đèo, tôi thấy xác một chiếc xe lật nhào bên vực (không biết khi nào)
Đường về xấu, nhiều bùn và ổ gà, nên xe chao trái, chao phải liên tục khiến hầu hết chị em choáng váng, nôn ọe. Một vài chị em sung sức thì tiếp tục hát karaoke, còn lại không biết mệt hay phê...
Mệt hay phê?
Phê hay mệt?
Chắc chắn là phê!
Trong khi đó
Nhớ con
Nhớ vợ
Đến Huyện Cam ranh, Khánh Hòa, chị Vũ Thị Nhận, trưởng trạm thú y huyện Vạn Ninh đề nghị dừng xe để chiêu đãi đoàn một bữa hải sản và heineken tại quán Ngọc Sương.
tập trung ngồi chung một bàn
Ngọc Uyên và Hương Thảo mệt nhừ sau chuyến đi,
ngồi riêng bàn khác, không thèm ngó ngàng các món hải sản của quê hương
23 giờ xe dừng bánh tại Nha Trang. |
|
Cảm nhận một chuyến đi
Chuyến du lịch Đà Lạt tuy chỉ có hai ngày cả đi và về. Địa điểm tham quan thay đổi vì thời tiết chuyển mưa (hình như Đà Lạt vốn như thế, khách đến là mưa!). Trước đây, một lần tôi đã đến Đà Lạt, mùa hè, vậy mà đang nắng thành mưa, lạnh hơn cả bây giờ, nên bạn nào cũng đổ xô ra chợ rao mua áo ấm. Gọi là chợ rao vì bạn sẽ thấy người bán áo liên tục rao giá 15,15,15…, nơi khác 25,25,25…50,50,50. Từng đống áo quần bày bán ngoài trời trên một lề đường chợ Đà Lạt, mưa, họ che lại bằng tấm nilon, giảm cơn mưa lại rao tiếp cho khách biết giá tha hồ chọn lựa. Chị em nói là giá rẻ rất nhiều so với Nha Trang, chứ mình thì không rành mua sắm nên hể giá cao là nghĩ vải tốt, tiền nào của nấy, bị lừa hoài mà không học được kinh nghiệm gì trọi!
Đà Lạt mưa, lần tôi đi với các bạn học Huế, họ đổ tại người Huế đi đâu cũng mang theo mưa, nên mùa hè mà Đà Lạt mưa suốt cho đến khi đoàn Huế trở về. Còn bây giờ đoàn Nha Trang đi, đang nắng đẹp, vậy mà chiều mưa trút xuống chơi, nghe điện thoại từ Đà Lạt báo về, khi đoàn rời qua bên đèo Sông Pha là Đà Lạt lại vắng hạt mưa rơi. Hình như Đà Lạt ưa chọc ghẹo lữ khách, như trai gái trêu đùa, tán tỉnh. Chắc là vậy, mưa mới có nhiều kỷ niệm, mưa mới khó quên, mưa mới làm cho mình gần nhau hơn, che ké một chiếc dù, sao không gần? núp một chỗ trú mưa, sao không gần? Để rồi khi trở về xao xuyến “thành phố buồn lắm tơ vương, cơn gió chiều lạnh buốt tâm hồn…”
Phải nói chuyến đi ngắn nhưng vui dài vì ngay từ trên xe Gíám đốc trẻ tuổi Hồ Võ Phú Trường trực tiếp làm hướng dẫn viên du lịch, liến thoắng, hài hước, một MC pro, Trường rất dày dặn kinh nghiệm, không để một khoảng thời gian nào trống vắng im lặng (trừ lúc về, do đường xấu hành hạ chị em xây xẩm mặt mày), Trường có giọng hát hay, và hát bất kỳ bài gì đoàn yêu cầu. Bên Trường còn có HDV Nguyễn Hảo Vũ chuyên hát nhạc hài, kể chuyện hóm hỉnh. Ngay cả anh Trường, lái xe (cùng tên với giám đốc) cũng hát hò khí thế. Đặc biệt, dù bạn cố ép, anhTrường vẫn từ chối rượu, bia.
GĐ trực tiếp hướng dẫn du lịch Hồ Võ Phú Trường (trái) và HDV Nguyễn Hảo Vũ
Vào nhà hàng, đoàn vẫn được hai HDV du lịch quan tâm chu đáo, lo từng mỗi món thức ăn. Luôn thấy ở họ nụ cười rất tươi.
Đêm tại khách sạn Phố Núi, nhạc sĩ Đình Nghĩ, trưởng đoàn Ca múa nhạc Tỉnh Lâm Đồng, bạn học cũ đến thăm. Nhạc sĩ đã tặng 3 đĩa CD ca khúc về Đà Lạt cho đoàn. Tiếc là chưa có không gian phù hợp để đoàn được nghe giọng ca và tiếng đàn từ chính nhạc sĩ sáng tác. Hẹn có dịp tao ngộ vậy.
 |
| Nhạc sĩ Đình Nghĩ, trưởng đoàn Ca múa nhạc Lâm Đồng(phải) và Nguyễn Hữu Hiệp |
Đà Lạt nhiều cảnh thi vị, trữ tình. ngay cả tên thắng cảnh mới nghe đã bịn rịn: Hô Than Thở, Rừng Ái Ân, Thung Lũng Tình Yêu...Những loài hoa làm chạnh lòng du khách: Mimosa từ đâu em tới...Ai lên xứ hoa đào, dừng chân...
Mỗi bạn có cảm xúc riêng của mình về Đà Lạt, là mây trắng lững lờ huyền ảo, là không son, nhưng má vẫn hồng, là rau tươi bát ngát...
Vòng quanh chợ Đà Lạt, bạn thấy, phía ngoài, trước mặt chính của chợ vẫn là hoa, những gian hàng bán đủ loại hoa Đà Lạt chính hiệu! Nhiều khách phương xa mua từng nhánh, chậu nhỏ đem về...
Đến Đà Lạt, phải dừng đôi chút trước gian hàng hoa Bất tử (Cúc Bất tuyệt). Có lẽ, hoa này duy nhất trồng ở Đà Lạt. Nếu tỉnh nào có chắc là từ Đà Lạt mang về. Gọi là hoa Bất tử vì hoa tươi rất lâu sau khi hái, hoa dù đã chết thực thụ mà màu sắc vẫn còn nguyên. Chính vì vậy, hoa được kết thành hình trái tim, trai gái yêu nhau mua tặng để thổ lộ tâm tình. Ngày Valentin, người tây phương tặng những cánh thiệp hồng và kẹo sôcôla. Nghĩ mình tặng hoa Bất tử cũng là một sự thể hiện lãng mạn và rất riêng VN.
Hoa Bất tử kết thành hình trái tim bày bán tại chợ Đà Lạt
Biết vậy mà sao vẫn man mác...
Cảm xúc từ chuyến đi Đà Lạt, một thành viên đã gửi nỗi niềm vào thơ:
MỘT THOÁNG
HỒ THAN THỞ
(thơ Hữu Hiệp)
Ngàn thông thẳng tắp dọc sườn đồi
Mây trắng lưng chừng thỉnh thoảng trôi
Róc rách dòng nước trong veo lạ
Thật là Đà Lạt mộng mơ ơi!
Ai xui ta đến Hồ Than Thở
Một thoáng dừng chân, mấy thoáng buồn
Sương lạnh lang thang bên mộ đó
Cuộc tình ngấn lệ cả đồi thông
Khách dạo vườn hoa có dịu lòng?
Bạn về phố chợ mấy bâng khuâng?
Trái tim Bất tử chùm hoa kết
Đem bán đau lòng rừng Ái Ân!
Và mời các bạn hãy dành ít phút, lắng nghe ca khúc của Đình Nghĩ, một nhạc sĩ nhiều năm liền đạt giải sáng tác ca khúc của Hội Nhạc sĩ Việt Nam, nhạc sĩ còn được mệnh danh là hồn nhạc của thành phố sương mù.
RU TÌNH ĐÀ LẠT
Sáng tác:ĐÌNH NGHĨ
Ca sĩ: NGUYÊN THẢO
Ta đưa nhau đi trong chiều mưa lá thu nhẹ rơi
Nghe trên cao xôn xao tiếng chim phương trời bình yên
Hương hoa thơm đâu đây nồng say nắng chiều mờ xa
Nghiêng đôi vai thơ ngây tóc mây bồng bềnh nỗi nhớ
Đà Lạt chiều mùa Thu
Ta phiêu du giữa đất trời ngàn thông
Ta lênh đênh núi đồi huyền thọai
Lời của gió tan nhòa vào mây
Lời cỏ cây ru tình phiêu lãng.
Đà Lạt chiều mùa Đông
Ta chơi vơi giữa đất trời mộng mơ
Ta ngu ngơ qua miền cỏ dại
Rừng vẫn hát trôi vào ngàn năm
Lời ngàn năm ru tình đêm vắng.
Đà Lạt những chiều buồn mưa phố
Rơi thầm từng hạt từng hạt giăng lối ta về
Đà Lạt những chiều buồn vô cớ
Ru đời nhẹ nhàng nhẹ nhàng dâng lối ta về.
Bạn click link để nghe nhạc:
 |
| Đoàn Tham quan Đà Lạt 2009 | | |
|
|
NGUYỄN HỮU HIỆP
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét